Tết đoàn viên - Bữa ăn gia đình “xin đừng mai một”

Với người Việt bữa cơm gia đình không chỉ là nơi gắn kết tình cảm giữa mọi thành viên lại với nhau mà còn là nơi hình thành nên truyền thống gia đình và nét độc đáo riêng biệt trong văn hóa Việt.

Tết đoàn viên - Bữa ăn gia đình “xin đừng mai một”

Với người Việt bữa cơm gia đình không chỉ là nơi gắn kết tình cảm giữa mọi thành viên lại với nhau mà còn là nơi hình thành nên truyền thống gia đình và nét độc đáo riêng biệt trong văn hóa Việt.

Người phương Tây ít coi trọng đến bữa ăn gia đình, vì họ có một quan niệm phóng khoáng, cởi mở, bữa ăn chỉ là một yếu tố nhỏ trong cuộc sống của họ, còn người Việt chúng ta thì khác bữa ăn luôn quan trọng với mọi gia đình. Thói quen cả nhà cùng nhau quây quần dùng bữa trở thành một phong tục từ ngàn đời nay không thể bỏ. Đó là lúc mà ông bà, cha mẹ, anh chị em cùng nhau quây quần bên mâm cơm ấm cúng, thưởng thức những món ăn của bà của mẹ, kể cho nhau những câu chuyện hàng ngày, cùng cười, cùng bàn luận và không khí ấm cúng đó chính là chất tạo nên nền tảng văn hóa gia đình.

Thế nhưng văn hóa bữa ăn gia đình đến thời điểm hiện tại có còn được nguyên vẹn như xưa?

Cuộc sống hiện đại, con người chỉ chăm chăm theo đuổi ước vọng, chạy theo sự xô bồ của xã hội đồng tiền mà quên dần đi những nét đẹp vốn có, những nét đẹp làm nen nền tảng cho một hạnh phúc tròn đầy. Cuộc sống với “cơm áo gạo tiền” đã che lấp đi phần nào những khoảnh khắc bình dị. Người phụ nữ không còn ngồi nhà làm công việc nội trợ, chăm sóc con cái mà họ cũng làm việc, cũng theo đuổi ước vọng và đam mê của mình, nhưng chính điều đó đã khiến họ quên đi việc cần phải giữ lửa cho mái ấm của mình ra sao.

Có những bữa ăn không bao giờ đủ mọi thành viên, có bố thì vắng mẹ, có mẹ thì vắng bố. Bảo sao có những đứa trẻ lớn lên chỉ khao khát có một bữa ăn gia đình đầy đủ, tràn ngập tiếng cười.

Bảo sao có những đứa trẻ lớn lên chỉ khao khát có một bữa ăn gia đình đầy đủ, tràn ngập tiếng cười.  ( Hình minh họa )

Có những bữa ăn chan đầy nước mắt. Đó là khi người chồng say xỉn ngày đêm, đến bữa ăn vác mồm chửi vợ chửi con như một thông lệ hàng ngày. Và điều đó là một hiện tượng phổ biến nhất là ở những vùng nông thôn nghèo nàn lạc hậu, cái đói, cái túng làm cho con người tha hóa.

Có những bữa ăn đầy đủ thành viên thật đấy nhưng sao chẳng có tiếng nói cười, mệnh ai nấy ăn, mệnh ai nấy làm. Không khí nặng nề của bữa ăn ám ảnh trên khuôn mặt của mỗi thành viên, có người chỉ mong cho bữa ăn qua thật nhanh để không cảm thấy khó chịu, để không phải chịu đựng cái cảnh “cơm chẳng lành canh chẳng ngọt” mà vẫn phải ngồi cùng mâm.Chính điều đó đã tạo nên khoảng cách rất lớn của một một gia đình rạn nứt.

Người chồng say xỉn ngày đêm, đến bữa ăn vác mồm chửi vợ chửi con như một thông lệ hàng ngày  ( Hình minh họa )​​​​​​​

Bữa ăn gia đình, giờ không còn là nơi bồi đắp, nuôi dưỡng tâm hồn cho những đứa trẻ. Mà vô tình trở thành con dao sắc cứa vào những tiềm thức non nớt cho đến lúc trưởng thành, thậm chí đẩy những đứa trẻ vị thành niên vào con đường tội lỗi. Chán cảnh gia đình, chúng tìm đến những thú vui khác để quên đi, niềm khao khát bữa ăn gia đình ấm cúng, có đầy đủ bố mẹ, có tiếng cười hạnh phúc  trở thành một thứ xa vời. 

Trên các trang báo hiện nay vẫn xuất hiện nhan nhản những vụ trẻ em chưa đến tuổi thành niêm gây án giết người, cướp của, hiếp dâm…vv phải chăng chính nếp sống hiện đại đã làm mai một đi chức năng giáo dục của bữa ăn gia đình, khi chính những người cha, người mẹ cũng không cho con trẻ một mái ấm thực sự.

Trẻ em chưa đến tuổi thành niêm gây án giết người, cướp của, hiếp dâm ( Hình minh họa )

 

Tuy nhiên phải bữa ăn trong gia đình nào hiện nay cũng vậy, vẫn còn rất nhiều gia đình vẫn giữ được những nét đẹp truyền thống xưa. Bữa ăn tràn ngập tiếng cười, bữa ăn thể hiện sự đầm ấm của một gia đình hạnh phúc. Bữa ăn giáo dục nhân cách và gắn chặt mọi thành viên. Không ai muốn ăn cơm một mình, không ai muốn có một gia đình rạn nứt với những bữa ăn khó chịu và cũng chẳng ai thích có một bữa ăn “cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt” bát đũa xô xát thường xuyên. Ai cũng muốn có một bữa ăn trọn vẹn “cơm ngon, canh ngọt” do chính bàn tay người mẹ, người vợ đảm đang nấu. Và những bữa ăn đó chính là nơi níu giữ những đôi bàn chân trở về.

Anh đi anh nhớ quê nhà

Nhớ canh rau muống nhớ cà dầm tương

Những người xa quê hương vẫn ao ước mỏi mòn về đoàn tụ trong bữa ăn truyền thống là vậy. Bởi bữa ăn chứa đựng kỉ niệm đong đầy, bởi bữa ăn khiến người ta nhớ về cội nguồn, nhớ về tình thân mà chẳng nơi nào có được ngoài gia đình.

 Hãy để bữa ăn gia đình trở thành nền móng vững chắc nhất gắn kết mọi thành viên lại với nhau cho dù có ở một nơi xa người ta vẫn nhớ, vẫn mong ngày đoàn tụ và bữa ăn gia đình “xin đừng mai một”.

Nguồn Kho Sinh Viên