Bạn Đang Cảm Thấy Lạc Lõng Đánh Mất Chính Mình

Bạn Đang Cảm Thấy Lạc Lõng Đánh Mất Chính Mình

Bạn Đang Cảm Thấy Lạc Lõng Đánh Mất Chính Mình

Bản chất của tình yêu luôn là lãng mạn, nhưng mặt khác tình yêu lại là sự giả dối. Một vài tuần bất cẩn và bạn có thể đánh mất chính mình, từng phần trong bạn vỡ vụn thành từng mảnh như mặt trời mọc và lặn. Bạn không thể kiểm soát hành trình, bỏ qua những thay đổi và bắt đầu và dừng lại mà việc nuôi dưỡng tình yêu cần có. Bạn phải tập trung, siêng năng, hiện diện, nếu không nó có thể trôi đi không phải tất cả cùng một lúc, mà từ từ, cho đến khi bạn thức dậy mất phương hướng, trống rỗng, bối rối.

Đây là cách tình yêu tan vỡ. Không phải trong một chuyển động nhanh, mà là dần dần xuất hiện từng vết nứt nhỏ cho đến khi nó sụp đổ hoàn toàn. Chúng ta không thấy nó đến cho đến khi nó báo hiệu với chúng ta, gần như quá muộn, chỉ đưa ra một cảnh báo nhỏ để có thể thay đổi hướng đi.

Mối quan hệ của bạn với đối phương có thể sẽ bị rạn nứt theo cách này. Rồi từ đó bạn đánh mất chính mình theo cách này. Kéo theo đó, cuộc sống của bạn cứ thế mà trượt dốc theo cách này cùng với bạn bè của bạn, gia đình của bạn, thói quen của bạn, và cả niềm đam mê của bạn cùng với công việc của bạn. Thời gian cứ thế trôi qua, không bao giờ cảm thấy quá muộn cho đến khi nó xảy ra. Và, tình yêu là một chuyến tàu siêu tốc - bất kể tình yêu có hình thức nào - và nếu bạn không giữ nó, nếu bạn không xem mình trong đó, nó có thể khiến bạn bị bỏ lại phía sau, khó thở, không chắc chắn, lạc lối.

Chúng ta không thể để cho mỗi ngày trôi qua mà không suy nghĩ gì về điều đó, bởi vì đây là cách chúng ta trở nên lạc lối. Đây là cách chúng ta chạy theo một vòng luẩn quẩn, vì chúng ta đã không thể dừng lại đủ lâu để tìm hướng đi. Cuộc sống của chúng ta có thể chạy trốn dù có hoặc không có chúng ta trói buộc nó và, trong khi dường như chúng ta là người điều khiển và chỉ huy bất cứ điều gì tồn tại trong cuộc sống của chúng ta, bất kỳ ai có kinh nghiệm sống đều biết đây không phải là sự thật.

 

Cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn dù không có chúng ta. Thời gian vẫn luôn trôi đi dù chúng ta có biết sử dụng nó một cách khôn ngoan hay không. Có một sự trung lập một cách tự nhiên - nó nở hoa và lớn lên và chết đi mà không cần sự giúp đỡ của chúng ta. Đôi khi tình yêu biến đổi rất nhanh trong sự phát triển của nó, đến mức nếu chúng ta không chú ý, chúng ta có thể bỏ lỡ nó, tiến về phía trước một con đường dẫn chúng ta đi xa hơn từ nơi chúng ta muốn đi.

Tôi làm điều này khi cuộc sống trở nên khó khăn nơi tôi từ bỏ chính mình. Giống như tôi rũ bỏ một phần của bản thân cần nuôi dưỡng và chuyển sang chế độ sinh tồn, chuyển sang chế độ an toàn với khả năng hạn chế, quyền truy cập hạn chế. Tôi mất niềm tin và tin tưởng vào bản thân. Tôi phản ứng gay gắt, cáu kỉnh, giống như bất kỳ yêu cầu nào đặt ra cho tôi là quá nhiều. Tôi mơ về những nơi tôi có thể trốn thoát đến nơi tên và danh tính của tôi có thể thay đổi dễ dàng, nơi tôi có thể tìm cách sống với sự hỗn loạn trong tâm trí bằng cách trở thành một người mới. Tôi biết bất cứ nơi nào bạn đi, nơi có bạn, nhưng tôi rất giỏi trong việc tái sáng tạo. Tôi có thể thuyết phục bản thân tôi lại một lần nữa. Tôi có thể quá thành thạo trong việc tạo ra một cuộc sống mới. Tôi cực kỳ giỏi trong việc chạy trốn khỏi cuộc sống mà tôi không còn có thể chịu đựng được nữa.

Và vì vậy, sự từ bỏ bản thân trở thành sự từ bỏ tất cả mọi thứ trong cuộc sống của tôi, bao gồm cả tình yêu và những điều tốt đẹp và ánh sáng. Một số người có thể gọi nó là trầm cảm, nhưng nó giống như là tự kỷ luật bản thân nhiều hơn. Tôi trở nên gần như thoải mái khi che đậy trong sự tiêu cực, trong nỗi buồn, trong những suy nghĩ phản ứng gay gắt của tôi với người khác, trong việc trở thành người bị sai lầm hết lần này đến lần khác. Ngừng yêu bản thân là việc trở về nhà với những gì tôi nhớ, những gì tôi biết, những gì cảm thấy quen thuộc. Để tự khắc sâu vào bản thân - nội tâm và tự phân tích và bị cuốn vào việc thanh lọc tâm hồn giữa suy nghĩ và hành động - là cách an toàn nhất tôi từng cảm thấy. Có một niềm vui ngớ ngẩn mà tôi trải nghiệm là khi tôi không cho phép mình được yêu thương bởi bất cứ ai, ngay cả bản thân mình, ngay cả khi tôi bị bao vây bởi những người dám đến để yêu tôi.

Đó chẳng là điều gì đáng tự hào để khiến tôi tự thừa nhận điều này. Đó là sự thanh lọc để loại bỏ điều này ra khỏi tôi để tôi không còn phải chịu gánh nặng cho sự đau khổ tự gây ra, bằng cách nào đó đột ngột ngăn chặn các môn thể dục cảm xúc mà tôi trải qua để giữ cho mình nhỏ bé và không được yêu thương và không hạnh phúc. Ở một mình và chỉ thuộc về một bản thân tôi không thích, giống như mặc một chiếc áo choàng thoải mái - an toàn, ấm áp, dễ dàng.

Điều này để nói rằng tôi hiểu làm thế nào tình yêu có thể dễ dàng tan vỡ, làm thế nào để đánh mất một cuộc sống mặc dù nó đang ở ngay trước mặt bạn. Bởi vì, bạn có thể sống mà không sống. Bạn có thể yêu mà không chút cảm xúc. Bạn có thể cảm nhận mà không để cảm giác đâm sâu vào bạn. Nó có vẻ như mâu thuẫn, nhưng bất cứ ai đã bị chìm đắm trong một thực tế rõ ràng ngay trước mắt đều hiểu cách đối lập vẫn có thể đúng cùng một lúc.

Tôi đã từng làm dịu căn bệnh trầm uất này với rượu. Tôi cố gắng không sử dụng phương pháp đó nữa và đôi khi cảm thấy thật ngớ ngẩn khi thử điều đó, bởi vì rượu là quá đỗi quen thuộc giúp ta chạy trốn tất cả mọi thứ. Tôi bị lạc trong tâm trí của chính mình khi tôi không thể thoát khỏi nó, khi tôi không thể đánh lạc hướng mình. Đôi khi tôi nghĩ mình chỉ nên là người bình thường và để cuộc sống của mình trôi theo dòng chảy của người khác, để ngừng bơi ngược dòng thủy triều không mang lại phần thưởng hữu hình cho việc đó. Tôi nghĩ, nói chung, tôi tự hỏi tại sao tôi làm tất cả những việc tôi làm, tại sao câu chuyện của tôi tiếp tục cao trào ở cùng một điểm.

Bước sang tuổi ba mươi là cuộc hành trình đáng nhớ mà ai cũng phải trải qua. Tôi đã cùng với chính mình được sáu tháng, đặt câu hỏi về mọi thứ và không có lời hồi đáp, không có giải pháp, và còn nhiều hơn nữa từ sự hướng dẫn và hiểu biết của riêng tôi. Cuộc sống đã tuột khỏi tôi từng mảnh từng mảnh liên tiếp. Nó bị nứt, vỡ vụn, sẵn sàng sụp đổ. Điều đó có thể xảy ra với tôi, nhưng tôi nghĩ trong khi tôi tập trung vào nó, tôi quên rằng tôi thích vươn lên từ đống tro tàn của chính mình. Tôi thích xem một cái gì đó cháy trong cuộc sống của tôi và xem nó thanh lọc tôi.

Vì vậy, tôi cam kết lại với bản thân và để yêu. Tôi tìm thấy một bước đi vững chắc một lần nữa, ngay cả khi nó là một vài nấc thang thấp hơn tôi nhớ. Tôi bắt đầu leo lên, một lần nữa, vì dừng leo là cách chết mà không thực sự chết. Tôi tìm kiếm tình yêu một lần nữa ở những nơi không chắc chắn, trong những khoảnh khắc nhỏ hơn và tôi nhớ tất cả những điều tôi đã quên trong khi tôi là người khác trong một thời gian, sống trong cơ thể tôi nhưng không thừa nhận linh hồn của tôi. Tôi với lấy những thứ tôi nhớ mang lại cho tôi niềm vui và đưa chúng ra ánh sáng để thấy sự thuần khiết của chúng. Điều này vẫn còn tốt cho tôi? Tôi đã vượt xa điều này? Và tôi vẫn nhẹ nhàng với chính mình, bởi vì đó là cách duy nhất. Trong một thế giới muốn muốn sự cứng rắn, tôi sẽ tiếp tục làm trầy góc cạnh của mình để nhớ giữ cho chúng mềm mại và mịn màng khỏi sự bắt buộc hay gắng sức.

Và, dù bao nhiêu lần một tình yêu dành cho bản thân tôi, cho người khác, cho bất cứ điều gì - những mảnh vỡ và vết nứt, tôi sẽ tìm cách quay trở lại toàn bộ. Toàn bộ có thể trông khác nhau, được gói lại trong một hình hài tôi không nhận ra, nhưng tôi sẽ biết khi nào là toàn bộ dựa trên các khía cạnh quen thuộc của bản thân. Cuối cùng, bằng cách nào đó, các mảnh sẽ gắn kết với nhau. Đây là cách nó thực hiện. Đó là không gian giữa việc biết nó đang diễn ra và chờ đợi nó xảy ra khi tâm trí có thể chạy trốn, một chuyến tàu ra khỏi đường ray, gần nguy hiểm đến mức bùng cháy theo cách có thể mất quá nhiều thời gian để quay trở lại. Đó là không gian khó khăn. Đó là sự mở rộng để chăm sóc tuyệt vời.

Đó là sự phân chia với tôi hiện tại. Vì vậy tôi chờ đợi.

Nguồn Kho Sinh Viên